Thẳng đến khi an toàn đóng cửa hàng, ba trùng mới thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu Tám xoay người tích cực dọn bàn, lại quét dọn vệ sinh xung quanh, lau sàn đến khi sạch không còn một hạt bụi.
“Hô, thật sợ bọn họ xông thẳng vào đây a.” Cordis bò lên bàn, duỗingười ra thư giãn.
“Tiểu Tám lập công lớn đó.” Ike nhìn người máy chăm chỉ cũng thấy thèm: “Bọn họ không biết Tiểu Tám chỉ là người máy sinh hoạt, nếu không sẽ xông vào thật, ánh mắt khi nãy hung dữ lắm.”
Hai quân thư của đội kiến trúc thường ngày vẫn hay vận động, thể lực vốn đã rất mạnh, mỗi ngày Ike huấn luyện cũng không tệ, nhưng áp lực tâm lý vẫn lớn. Cordis thì khác, thể chất cậu giảm sút, vừa mới xuất viện không lâu, lại căng thẳng suốt thời gian dài, nên cả người đều thấy không thoải mái.
Mấy quân thư xếp hàng khi nãy thoạt nhìn vũ lực không hề thấp, nếu nhóm họ thật sự cùng nhau xông vào, chắc chắn bọn họ không ngăn nổi, dù trong tiệm còn có mấy chục người máy xây dựng đi nữa.
Bản thân quân thư chính là vũ khí sống, thắng hay không vẫn là chuyện khó nói.
“Sao hôm nay lại đột nhiên nhiều trùng tới như vậy a?” Ike gãi đầu khó hiểu.
Cordis đã đỡ hơn một chút, ngẩng đầu nói: “Cậu hỏi tôi, tôi cũng muốn biết. Sáng sớm nay đã có mấy trùng hỏi tôi có muốn đến làm đầu bếp cho bọn họ không, còn hỏi có bán công thức nướng khoai nướng không.”
Ike kinh ngạc nhìn cậu.
“Chuyện này chúng tôi biết rõ hơn.” Một quân thư trong đội kiến trúc mở miệng, giản lược kể lại: “Hôm qua tôi tới tửu quán, thấy mấy quân thư khoe rằng mua được khoai nướng ngon mà rẻ. Phố quán rượu bên kia phức tạp lắm, tin tức lập tức truyền ra, có lòng trùng dòm ngó là chuyện bình thường.”
“Ra là như vậy. Không sao cả, tôi giờ có quân đoàn làm chỗ dựa.” Cordis đứng dậy, vươn vai: “Chỉ cần họ không thật sự động tay động chân, tôi chịu được.”
“May mà hôm nay cửa hàng đang sửa lại, còn có dây chuyền sản xuất, chứ nếu nhiều trùng như vậy xếp hàng ở cửa, không mua được, nói không chừng lại sinh chuyện.” Ike vẫn còn thấy sợ. Dù đã vào quân đoàn, nhưng anh ta chỉ là nhân viên hành chính hậu cần, sao so được với mấy quân thư cường tráng kia.
Cordis cảm kích vì vừa rồi bọn họ đã giúp mình, nên hỏi muốn ăn gì để cậu làm cho.
Nhưng Ike và hai quân thư đều từ chối, bảo vừa ăn xong bữa chính, lại mệt, nên không cần cậu phải bận thêm.
Buôn bán hôm nay kết thúc, hai quân thư chỉ huy người máy kiến trúc cải tạo tầng một xong.
Kho đậu đất được người máy chuyển lên kho trên, còn thiết bị bếp cũ thì dỡ bỏ sang một bên. Chẳng mấy chốc, cả tầng một biến thành phòng ăn rộng rãi, có bàn đơn lẫn bàn dài cho nhiều trùng.
“Mấy thiết bị kia có thể mang đến nhà tôi không?” Cordis nhìn đống đồ vừa dỡ xuống. Phòng bếp trên lầu đã hoàn thiện, không cần thêm, nhưng những thiết bị đó mới dùng hai ngày, tốn không ít tiền, vứt thì phí, mà cậu còn muốn thêm tủ lạnh trong nhà— vừa hay mang về dùng.
Chỉ là như vậy sẽ phiền hai quân thư đội kiến trúc.
Hai trùng họ lại rất dễ nói chuyện. Họ có ấn tượng tốt với Cordis, nên cậu vừa mở miệng, liền đồng ý ngay, còn nói nếu trong nhà cậu có gì cần lắp đặt hay chỉnh sửa, họ cũng có thể xem qua giúp.
Cordis thấy ngại trong lòng, nhưng loại cơ hội này không dễ gặp, sau này muốn tìm trùng chuyên nghiệp như họ không biết khi nào mới có, nên không chần chừ: “Vậy làm phiền hai anh rồi.”
“Có gì đâu. Trung úy Marlec bảo chúng tôi giúp cậu sắp xếp mấy việc sinh hoạt lặt vặt cho ổn, để sau này khỏi phải lo chuyện trong nhà, có thể nhanh chóng vào quân đoàn bắt đầu kinh doanh nhà ăn.” Một quân thư nói.
Quân thư kia tiếp lời: “Đúng đó, ăn khoai nướng cậu làm, tôi nhìn mấy loại hương vị hoa hòe loè loẹt của dịch dinh dưỡng mà ngán ngẩm luôn.”
Nhớ lại cảnh trùng xếp hàng ngoài cửa không biết đi hết chưa, Ike chợt nhớ Cordis có phi hành khí trong vòng cổ, liền bảo bọn họ chuyển đi từ trên lầu, dù sao nhà Cordis cũng ở tầng cao.
Cordis không ý kiến, lấy vòng cổ ra, nhờ họ giúp vận chuyển.
Cậu mở quyền hạn tạm thời cho hai quân thư, để họ có thể vào nhà mình.
Lúc này Cordis mới biết, thì ra khu cư trú tưởng bình thường vô hại cũng có hệ thống cảnh báo an toàn. Nếu bị tấn công hoặc có ai leo từ ngoài vào, sẽ lập tức kích hoạt lưới phòng ngự.
“An toàn thật, như vậy sẽ không xảy ra cảnh vừa ngủ dậy đã thấy có trùng đứng ngoài cửa sổ nữa.” Nghe Ike giải thích xong, Cordis cảm thấy lại học được một điều mới.
Việc dọn đồ không đến lượt hai trùng yếu như họ, Ike và Cordis bị hai quân thư to khỏe ghét bỏ, chỉ có thể đứng xem bên cạnh.
Đồ vật được người máy chuyển lên mái nhà trước, rồi thả một chiếc xe bay ra, nhét hết vào trong đó.
Xe bay lơ lửng giữa không trung, hai quân thư — một trùng ở trên, một trùng ở dưới — phối hợp di chuyển, tay không chuyển từng món đồ đến căn hộ của Cordis.
Ike và Cordis đứng trên tầng cửa hàng nhìn họ thao tác.
“Nếu không phải hai tòa nhà cách nhau hơi xa, chắc họ có thể đứng hai bên, ném qua ném lại như xiếc ấy.” Cordis lẩm bẩm.
Ike tưởng tượng cảnh đó, bật cười không ngừng.
Bọn họ nhìn xuống khu cư trú dưới lầu, thấy hàng dài trùng đã tản gần hết, chỉ còn vài quân thư quen mặt đứng hoặc ngồi xem tình hình bên này.
Cordis có chút ngượng, chắc sau này cậu sẽ càng nổi tiếng hơn ở khu cư trú này.
Động tác hai quân thư thuần thục, giúp cậu lắp xong toàn bộ thiết bị bếp trong nhà, rồi chỉ huy người máy kiến trúc thu dọn mọi thứ, cùng nhau quay về quân đoàn.
Ike đoán Reuel đã tan ca, liền gọi video cho anh ta, kể lại chuyện hôm nay: “Oa, cậu không thấy cảnh bên ngoài đâu, nhiều trùng lắm, hàng dài dằng dặc, nhìn không thấy điểm cuối, cậu không ở đó, không biết tôi sợ đến mức nào đâu.”
Lúc ấy Reuel đang ở phòng nghỉ của mình. Cửa hàng của Cordis khai trương, anh ta còn muốn đi giúp, nhưng hai ngày này đến phiên trực ban, không thể xin nghỉ, chỉ có thể âm thầm theo dõi tình hình.
“Một người bạn của tôi đã gửi video cho tôi rồi.” Reuel nhấn tay, mở video: “Cậu nhìn xem.”
Cordis cũng nhận được video Reuel gửi tới, Ike lập tức ghé đầu lại cùng xem.
Trong video, lúc đầu là một hàng dài trùng, rồi chẳng bao lâu, tình hình đột nhiên náo loạn, hỗn loạn vang lên.
Ike và Cordis từ bối cảnh liền nhận ra đó chính là khu vực gần cửa hàng của họ.
Khi hai trùng còn đang đoán có phải đánh nhau hay không, trùng quay video đã đổi góc quay tốt hơn. Bọn họ liền phát hiện, thì ra là một nhóm quân thư có vũ lực cực cao đang đứng thành bức tường trùng, dồn ép một nhóm trùng khác ra khỏi khu cư trú.
“Đồ trùng khốn nạn, đây là khu cư trú của chúng ta mà!” Trùng quay video nghiến răng mắng.
Khu cư trú bên cạnh có một nhóm quân thư vũ lực mạnh, hơn nữa tinh thần lực lại có vấn đề, ai cũng biết cả. Mấy trùng này không muốn rời đi, định ngủ lại để sáng sớm chiếm hàng đầu, nhưng quân thư trong khu cư trú liên hợp nhau đuổi người, bọn họ cũng không thể không rút.
Số trùng trong video càng lúc càng ít.
Những kẻ định trốn lại đều bị quân thư trong khu lôi ra hết, ném bay ra ngoài.
Cordis thấy vài gương mặt quen quen trong video.
Một quân thư cao gần hai mét rưỡi, xung quanh gần như không ai dám lại gần. Động tác anh ta cực nhanh, hai tay túm lấy trùng khác như nhấc gà con, nhẹ nhàng ném bay ra xa mười mét.
Bên cạnh còn một đồng bạn vừa đá bay trùng định đánh lén, vừa cười hì hì khen thân thủ anh ta giỏi.
Tổ hợp này… không sai, chính là hai hàng xóm của cậu, quả thật ấn tượng rất mạnh.
Xem xong video, Ike tấm tắc: “Trách nào vừa rồi ra xem, bên ngoài chỉ còn lại mấy trùng trong khu cư trú.”
Reuel khẽ cười: “Video này là do trùng trong khu phát ra để tuyên chiến đó. Dám đến khu cư trú gây chuyện với cửa hàng của Cordis, kết cục như vậy còn nhẹ đấy.”
Khi cửa hàng sắp đóng, bọn họ liền tự động đứng về phía Cordis, giúp duy trì trật tự.
Ban đầu nhìn đám trùng từ ngoài tới ngồi chờ trước cửa, họ cũng đã thấy khó chịu. Quân thư trong khu còn định hôm nay xếp hàng mua thêm được chút hàng ngon.
Nhưng tin tức cửa hàng của Cordis đã lan khắp nơi, họ cũng chẳng thể ngăn đám trùng ngoài kia kéo đến. Nếu đánh nhau ngay từ đầu, số lượng quá nhiều, mà quân thư trong khu lại không đồng lòng, thì cũng khó mà kiểm soát được. Vì vậy hàng dài cứ thế nối dài thêm.
Đến khi đám trùng ngoại lai kia mua được khoai nướng, cửa hàng đóng cửa, bọn chúng lại còn định ở lại khu cư trú, khiến trùng trong khu khó chịu, liền hợp sức dạy cho một trận ra trò.
“Bảo vệ Cordis tốt nhất!” Ike vỗ tay khen: “Làm tốt lắm!”
Cordis bị Ike nói kiểu kỳ quái đó làm nổi da gà: “Nói đàng hoàng đi!”
Reuel cũng cố tình hùa theo: “Bảo vệ Cordis tốt nhất!”
“Hai cậu đủ rồi đấy, nói kiểu đó thêm chút nữa là tôi phải nghi các cậu là phu phu đồng tâm mất.” Cordis cố ý liếc bọn họ bằng ánh mắt quái dị.
Reuel lập tức đầu hàng: “Đừng! Tôi ghét nhất kiểu quân thư như Ike.”
Dù không đối mặt trực tiếp, Ike vẫn kiêu ngạo ra mặt, cố ý trêu chọc, cười sáng rực: “Ha, Reuel, cậu phản ứng dữ vậy, chẳng lẽ thật sự thầm thích tôi rồi?”
Reuel dứt khoát cúp liên lạc. Ike cảm thấy mình thắng, cười to: “Không chịu nổi trêu ghẹo luôn.”
Cordis nhân cơ hội dời chủ đề, kiêu ngạo nhướng mày: “Thôi nào, tôi cho hai cậu xem cửa hàng sau khi cải tạo xong nhé?”
Để khỏi ồn ào thêm, cả ba đều ngầm hiểu đổi đề tài.
Cordis cầm thiết bị, vòng quanh cửa hàng giới thiệu các hạng mục mới. Hôm nay Ike cũng tham gia toàn bộ quá trình, nên nói chen vào rất tự nhiên.
Cả tòa nhà ngoài dây chuyền sản xuất do đội kiến trúc dựng, còn được lắp thêm hệ thống tự động làm sạch và khử trùng toàn bộ tầng hai, tầng ba.
“Chỉ có một điều không hay là, từ giờ tôi phải cố gắng kiếm tiền hơn nữa. Mỗi ngày tốn không ít năng lượng duy trì cả tòa nhà này hoạt động .” Cordis nghĩ đến liền thấy đau ví.
Kho hàng có công năng ướp lạnh giữ nhiệt độ ổn định, dây chuyền sản xuất vận chuyển, còn cả hệ thống khởi động – vận hành đều cần tiêu thụ lượng lớn nguồn năng lượng.
Reuel thay cậu tính một khoản, mỗi tháng riêng tiền năng lượng đã phải đến mười vạn: “Không sao, chỉ cần cậu mở cửa, chẳng mấy chốc con số này kiếm lại được ngay.”
“Nhưng hiện tại đậu đất không đủ, muốn cửa hàng mỗi ngày mở ổn định thì buộc phải khống chế sản lượng, mỗi ngày nhiều nhất chỉ mở cửa một giờ, hơi lãng phí.” Cordis thở dài.
Nếu tiết kiệm bằng cách cắt giảm năng lượng thì cậu lại thấy không đáng.
Không bật tính năng tự động khử trùng, không mở kho hàng cũng vẫn vận hành được, nhưng những công năng lợi hại ấy đã lắp rồi, không dùng thì cậu lại thấy phí.
“Yên tâm đi, nhóm chú Obin sẽ đưa thêm một đợt đậu đất. Quân đoàn cũng đã ký hiệp ước đậu đất với xưởng rượu, cậu muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.” Ike vỗ vai Cordis: “Cậu quên Trung úy Marlec nói gì hôm nay rồi sao? Ưu tiên thỏa mãn bên cậu, bên nhà ăn vẫn chưa chuẩn bị xong. Ngày mai sẽ kéo một chuyến đến lấp đầy kho.”
Lúc này Cordis mới nhớ ra, hiện tại Ike là trùgn phụ trách phối hợp mua sắm cho nhà ăn ở hậu cần; anh ta đã nói đậu đất có thể về thì tức là sẽ về.
“Vậy chốt nhé. Có đậu đất, tôi sẽ mở hết công suất dây chuyền, thử nghiệm thêm bánh khoai tây, khoai tây nanh sói, khoai tây nghiền linh tinh. Đợi nhà ăn khai trương, tôi cho quân đoàn ăn món mới trước.” Cordis vẽ kế hoạch như vẽ bánh.
Mắt Ike sáng rỡ: “Đậu đất nghiền tôi ăn rồi, còn khoai tây nanh sói với bánh khoai tây là gì thế?”
“Ăn ngon.” Cordis chớp mắt.
“Chỉ cần nghe tới ăn là đầu óc Ike đứng hình.” Reuel nắm mọi cơ hội chọc ghẹo Ike, chưa kịp để anh ta phản bác đã nhắc chuyện quan trọng: “Vấn đề an toàn phải trao đổi với Trung úy Marlec. Giờ Cordis là trùng của quân đoàn chúng ta.”
Ike thu nụ cười đùa: “Nói rồi, mai mang Tiểu Tám vào quân đoàn nâng cấp chút.”
Cordis ngạc nhiên: “Sao tôi không hề biết?”
“Vốn định tới lúc đi thì nói với cậu.” Ike nhún vai: “Không muốn làm bầu không khí căng thẳng quá.”
Reuel ở đầu bên kia quang não cũng an ủi: “Đừng lo. Hôm nay xe bay của quân đoàn ra vào suốt quanh cửa hàng cậu, lại còn có Tiểu Tám đứng gác. Dù là trùng gan to cũng chẳng dám tùy tiện ra tay với cậu.”
“Tôi còn đang không lo… bị cậu nhắc xong mới thấy lo đấy.” Cordis đùa một câu rồi bổ sung: “Yên tâm, tôi không yếu tâm lý đến vậy. Khu cư trú sát ngay căn cứ, tôi ở đây an tâm thật sự.”
Chỉ là cảm thấy mình mở cái cửa hàng mà làm rộn cả một đám trùng hơi ngượng một chút thôi.
Reuel bật cười, gương mặt rực rỡ càng thêm nổi bật.
Ánh mắt Cordis không kìm được dừng lại, tấm tắc: “Đẹp thật đấy. Hình như tôi chưa gặp quân thư nào xấu trai, nhưng cậu vẫn là nổi bật nhất.”
“Bình thường gen càng tốt, thể chất cấp càng cao thì mọi mặt càng ưu tú.” Ike làm một tư thế soái khí: “Cordis, tôi thế nào?”
“Đại soái ca rực rỡ như mặt trời.” Cordis giơ ngón cái, chẳng keo kiệt lời khen bạn.
Ike vui ra mặt, Reuel cười không ngậm được miệng; Ike lại chĩa vào anh ta, chất vấn cười cái gì.
Họ vừa đi vừa tán gẫu, đến khi bên Reuel có nhắc việc, cả nhóm mới kết thúc video.
Trước khi cúp, Cordis nói rõ với anh ta: lần sau nghỉ phép tìm thời gian cùng nhau ăn.
Reuel cũng rất mong chờ, vui vẻ nhận lời.
“Trễ rồi, cậu về chứ?” Cordis cười hỏi Ike.
Ike: “Tôi thấy trong lòng cậu vẫn có phân cấp bạn bè đấy nhé? Nói chuyện với Reuel thì nhiệt tình như vậy, xong việc rồi là đuổi tôi về…”
“Biết rồi, tự cậu xem mang mấy túi khoai nướng về đi.” Cordis liếc anh ta.
Ike hành quân lặng lẽ, men theo thang đi xuống: “Thế tôi về đây.”
“Nhìn mặt cậu là biết cậu hiểu chuyện lắm rồi.” Cordis cố ý ghét bỏ.
Ike cầm một túi khoai nướng, quét mã trả tiền: “Tôi không chiếm tiện nghi đâu, mang về cho thư phụ của tôi.”
“Cố tình chỉ lấy một túi để không cho tôi kiếm tiền có phải không? Ngày thường cậu ăn không ít như vậy đâu.” Cordis đẩy cửa cho anh ta: “Đi thôi, đứa con hiếu thảo.”
“Hẹn mai nhé.” Ike chợt nhớ: “Để tôi hỏi bên hậu cần xem có thể nâng cấp khu cư trú một chút không—cách ly hoặc đổi mới hệ thống an toàn cho tốt, đừng để trùng ngoài chạy loạn.”
“Nhờ cậu vậy.” Cordis nghĩ một chút: “Bên này gần cổng lớn, nếu có thể ngăn cách ra thì tốt, đừng ảnh hưởng các trùng khác.”
Vốn trùng sống ở khu cư trú thích phân tán là để không bị trùng khác quấy rầy, ai nấy ở khá xa nhau; trường hợp dưới lầu có hàng xóm như cậu cũng hiếm. Nếu cửa hàng cậu mở ra lại khiến trùng khác bị quấy nhiễu, chẳng khác nào cửa hàng làm phiền dân.
Quân thư trong khu cư trú còn giúp cậu biết bao việc, cậu không muốn vì mình mở cửa hàng mà phá tan sự yên bình của họ.
Ike vỗ vỗ túi khoai nướng: “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ, đây mới là thù lao chân chính.”
“Chạy nhanh đi, mai gặp.” Cordis phất tay tiễn.
Ike cười chạy được mấy bước thì sực nhớ ra lúc đến là đi nhờ xe bay của Trung úy Marlec, anh ta không mang phương tiện, đành chạy bộ về.
Anh ta quay người vẫy tay với Cordis, rồi chạy chậm rời đi.
Cordis kiểm tra lại các thiết bị an toàn trong tiệm. Thật ra cửa hàng có hệ thống an ninh, nối với quang não, hễ có vấn đề là sẽ nhắc ngay; nhưng cậu vẫn quen trước khi rời đi phải tự kiểm tra nước điện.
Cậu mang Tiểu Tám về nhà.
Mở cửa, thấy sự ấm áp quen thuộc, khác hẳn thế giới công nghệ cao bên ngoài, Cordis cảm giác sợi dây căng trong lòng bỗng chùng xuống.
Cậu vui vẻ đi xem đám hoa non trong nhà kính. Chúng lớn rất nhanh; cây nhanh nhất buổi sáng mới nhú thêm một lá, tối về đã mở thêm một lá mới.
Cậu lên Tinh Võng tra pháp luật – quy định về thực phẩm trong tinh tế, cho quang não phát audio, vừa nghe vừa đi tắm.
Thay quần áo sạch sẽ, cậu bước vào căn bếp sáng rỡ.
Quân đoàn ở phương diện nào cũng chuyên nghiệp thật. Lúc chuyển thiết bị cửa hàng vào bếp nhà cậu, họ còn giúp hòa hợp với thẩm mỹ trang trí, nhìn rất dễ chịu.
Cậu tìm được hũ bột đậu đất đã chuẩn bị sẵn trên bàn bếp.
Cậu đã nhờ quân thư làm giúp một chiếc máy ép sợi; tối nay có thể thử ngay.
Làm miến khoai tây khá đơn giản: chỉ cần bột khoai tây, muối, lòng trắng trứng. Lòng trắng giúp sợi dẻo, khó đứt; hiện tại Cordis không có, cũng có thể không cần.
Thời gian qua cậu ăn không biết bao nhiêu đậu đất; hình dáng nó cực giống khoai tây, nên bột đậu đất cũng có thể làm theo cách của bột khoai tây.
Khác mì thường, miến khoai tây không phải trộn bột rồi cán trực tiếp. Trước hết hòa một phần bột với nước, rồi đổ vào nước sôi khuấy nấu thành hồ trong; sau đó trộn hồ ấy với phần bột khô, trong quá trình này không thêm một giọt nước nào nữa, nhào đến khi khối bột đạt độ mềm cứng vừa phải là được.
Tiếp theo chia khối bột thành từng phần nhỏ dễ thao tác, cho vào máy ép, ép thẳng xuống nồi nước sôi thành những sợi dài. Đun đến khi sợi nổi lăn tăn, vớt ra cho ngay vào nước lạnh là thành miến khoai tây.
Sau đó có thể xào, có thể hầm tùy ý.
Hiện tại Cordis đã đủ sức, có máy ép do quân thư hỗ trợ làm cũng mạnh, chẳng cần chia bột ra; cứ thế cho cả khối vào máy, ép thẳng vào nồi nước sôi.
Rất nhanh cậu làm được một nồi miến khoai tây to, vớt ra dội qua nước đá một lượt, mẻ đầu tiên đã xong.
Hiện trong nhà chưa có gia vị, ăn không kèm gì thì vị không ngon lắm.
Cậu đã nghĩ, đợi mua được thịt sẽ làm thịt băm, rồi hầm miến đậu đất cho đậm đà; nhất định sẽ rất ngon.
Tâm trạng Cordis rất tốt, cất mẻ miến đậu đất vừa làm vào “tủ lạnh”, cũng vừa lúc chương trình học pháp luật phát xong.
Thu dọn đơn giản một lượt, cậu yên tâm đi ngủ.